CHÚC MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27/2

Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, Trường Cao Đẳng Y Dược Hồng Đức xin kính chúc các thầy/cô, anh/chị đang công tác trong ngành y tế sức khỏe, hạnh phúc và gặt gái nhiều thành công mới! Cho dù đang công tác ở lĩnh vực nào, ở đâu, cương vị gì… cũng luôn tự hào về truyền thống tốt đẹp của ngành, luôn xứng đáng với sự trân trọng và tôn vinh của xã hội “Thầy thuốc như Mẹ hiền”.

Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2 là dịp để mỗi người tri ân đến những người thầy thuốc, ngày đêm tận tình chăm sóc cứu chữa bệnh nhân.

Bài thơ 1: Thầy Thuốc

Tà áo trắng vẫn một màu trắng toát

Lời dịu dàng và ánh mắt dịu êm

Dáng đi vẫn nhẹ nhàng thanh thoát

Người bệnh nào cũng cảm thấy bình yên.

Khi đặt ống nghe lên trái tim người bệnh

Tim phập phù làm đau nhói tim ta

Tiếng của mạch như là mệnh lệnh

Khó khăn nào cũng tìm cách vượt qua!

Ta chưa phải giàu sang chi lắm

Còn bận lo toan lắm thứ việc nhà

Con đi học bao khoản tiền phải đóng

Bố mẹ nghèo vất vả ở quê xa.

Nhưng tất cả những gì tốt đẹp

Ta dành cho người bệnh hôm nay

Ai không biết có trời xanh kia biết

Khi trời xanh đang tỏa sáng đất này.

Vì lẽ đó mà ta không từ chối

Dù đêm khuya điện réo gọi đi liền

Vì người bệnh lòng ta không thoái thác

Cứu được người tâm linh bình yên.

(Lê Duy Phương)

Bài thơ 2: Bông hoa của cuộc đời

Như bông hoa nở giữa đời

Nhẹ nhàng em đến với người ốm đau

Có cần phép thuật chi đâu

Nàng tiên áo trắng bay vào cõi nhân...

Thương người chẳng quản gian nan

Sớm, khuya giường bệnh ân cần hỏi han

Bàn tay rất đỗi dịu dàng

Em mang đi cả trăm ngàn âu lo.

Bước ra - để lại dặn dò

Bước vào - xóa nỗi buồn xo cho người

Ơi bông hoa của cuộc đời!

"Lương y từ mẫu" như lời Người răn...

Dẫu còn vất vả khó khăn

Không làm phai ánh trăng ngần trong em

Trăm năm sen vẫn là sen

Tấm lòng thầy thuốc - mẹ hiền, tỏa hương..

(Người lính)

Bài thơ 3: Trái tim người thầy thuốc

 

Trắng tinh màu áo của Thầy

Trái tim nhân hậu đêm ngày tỏa hương...

Giúp người đi tiếp trên đường

Lương y - Từ Mẫu khiêm nhường hành trang.

Lá tươi xanh, lá ngả vàng

Vượt qua bạo bệnh thênh thang cuộc đời...

Trái tim ươm những nụ cười

Trái tim ngăn giọt lệ rơi não lòng

Trái tim bừng sắc hoa hồng

Trái tim Thầy thuốc mênh mông tình người...

(Chưa rõ tác giả)

Bài thơ 4: Áo trắng ngành y

Đã bao lần em thao thức thâu đêm

Trăn trở nghĩ suy từng căn bệnh nặng

Có đầy vơi những chiến công thầm lặng

Có ngậm ngùi đau xót nghẹn con tim.

Nhẫn nại, ân cần, đằm thắm là em

Nhẹ gót chân dõi theo từng hơi thở

Cho bình minh thêm niềm vui ấp ủ

Cho cuộc đời vơi bớt nỗi ưu tư.

Chiến công em nối tiếp suốt cuộc đời

Màu áo trắng với tấm lòng trong trắng

Vẫn âm thầm bao niềm vui thầm lặng

Bởi em – “Mẹ hiền” cao quý ngành y.

(Chưa rõ tác giả)

Bài 7: Thơ gửi những cô gái ngành Y

Mẹ hỏi con sao lại chọn ngành Y

Khi mẹ biết những lần tiêm con còn khóc

Con mỉm cười dù không lời giải đáp

Chỉ biết rằng con yêu nó mẹ ơi

Ngày đầu tiên khi chập chững vào đời

Con sợ rằng mình vẫn còn gục ngã

Bước chân kia sẽ có nhiều gian khó

Nhưng nụ cười mãi soi sáng cho con

Suốt đêm khuya khi con trực bên bàn

Nhìn bệnh nhân giữa hai bờ sống – chết

Con chắc chắn mình không hề hối hận

Chọn nghề giúp người khi sự sống mong manh

Con biết mẹ nhiều đêm trăn trở

Làm bác sĩ khó lắm con ơi

Con gái mẹ lại dại khờ bé bỏng

Niềm tin con mang đủ gánh trọn vai gầy?

Nhưng mẹ ơi, tin con một lần nhé

Niềm đam mê con sẽ mãi không rời

Bàn tay con và trái tim bé bỏng

Sẽ làm nên điều có ích cho đời!

(Chưa rõ tác giả)

Bài 8: Thầm lặng ngành Y

Thầm lặng, hai tiếng ngành Y

Từ lúc vào học đến khi ra trường

Sáng bệnh viện, chiều giảng đường

Cùng những đêm trực, coi thường tuổi xuân

Thầm lặng, xin việc gian truân

Được khi lương lĩnh … muôn phần gian nan

Cuộc sống vẫn phải lo toan

“Miếng cơm manh áo” chu toàn sao đây !

Thầm lặng sống, thầm lặng xây

Ngành Y, hai tiếng từ đây gắn liền

Phải quên hai chữ “kim tiền”

Thầm lặng, vun đắp “mẹ hiền” ngành Y

Thầm lặng, trước những thị phi

Người đời “ban tặng” ngành Y mỗi ngày

Thầm lặng, chia sẻ đắng cay

Tai biến, sai sót … bị “quây” cả ngành

Thầm lặng, cả lúc rạng danh

Bao nhiêu công trạng, ngoài ngành biết chăng !

Thầm lặng, trước những khó khăn

Gồng mình, thầm lặng, mình oằn biết đâu !

Thầm lặng, trước những nỗi đau

Chăm sóc người bệnh khỏi mau, sớm lành

Thầm lặng, vun những mầm xanh

Cho cây xã hội thêm cành tốt tươi

Thầm lặng, khẽ mỉm miệng cười

Vẫn nghề cao quý, cuộc đời ngành Y …

(Nhâm Tuấn Anh)

Bài 9: Hành khúc người điều dưỡng

Điều dưỡng chăm sóc bệnh nhân

Nhớ lời Bác dạy ân cần sớm hôm

Xóa tan muôn vạn nỗi buồn

Niềm vui ánh mắt con đường tương lai

Bàn tay nắm lấy tay ai

Bàn tay xoa dịu hình hài đau thương!

Bệnh viện nào khác dưỡng đường

Người đi người đến vấn vương tình người

Áo trắng điều dưỡng rạng ngời

Chiếc cầu nhân ái lưu đời mai sau

Có người đã bạc mái đầu

Vẫn còn gắn bó thâm sâu với nghề

Bàn tay chăm sóc mọi bề

Để đưa người bệnh trở về an sinh!

Hành khúc điều dưỡng quang vinh

Đất nước hội nhập tự mình vươn lên

Dẫu cho sóng dập gió dồn

Chăm sóc người bệnh vững bền chuyên tay

Con đường điều dưỡng hôm nay

Rộn ràng sức sống tràn đầy niềm tin!

(Nguyễn Minh Quang)

Bài 10: Áo Em

Áo trắng em mang “Thập tự” hồng

Nhiệt tâm, cao khiết đẹp như bông

Ngày đêm vất vả lo điều trị

Sớm tối tận tình dẫu bão dông

Cấp cứu mạng người qua đại nạn

Chăm lo sức khỏe của muôn dân

Cuộc đời áo trắng thương người bệnh

Thầy thuốc như em giống Mẹ hiền.

(Xuân Miền)